"Bống đùa biển khơi
Bống đùa núi đồi
Bống đùa đuổi thôi
Làm chi mà vội
Giọt nắng ban mai
Làm chi mà vội
Em đi bống về
Em về bống đi
Làm chi mà vội
Đừng buồn gió ơi
Đừng buồn gió ơi..."
nhiều năm không xem Hồng Nhung trình diễn thì tôi lại có dịp gặp cô trong đêm nhạc phòng trà ở vùng Vịnh Bắc Mỹ cùng với Quang Dũng. từ bóng tối và làn khói nhẹ cô bước ra và tôi ngỡ ngàng mất dăm phút không tin vào mắt mình. vẫn mong tóc ngắn và răng khểnh của Bống ngày xưa một thời điêu đứng cố nhạc sỹ họ Trịnh. trước mắt tôi bây giờ là một Bống không là Bống không còn răng khểnh không tóc ngắn. từ dạo ấy không nghe Bống nữa.
sớm nay lái xe qua ngọn đồi nhỏ dẫn đến văn phòng tôi bỗng nghe "khu vườn yên tĩnh" với giọng Bống réo rắc "... dzọt sương ... nước dzóc dzách dzóc dzách ... xào xạc ... giọt nước tí tách bên hiên ... trận mưa vừa mới đi qua ... khu vường yên tĩnh ..."
... và nhớ đến răng khểnh tóc ngắn của riêng anh... ngẩn ngơ.
thời còn bé, ba tôi thường cho hai anh em chúng tôi làm quen với các loại hình nghệ thuật như hội họa, âm nhạc, sân khấu, nhiếp ảnh, v.v... ông thường theo sát chúng tôi từ những việc nhỏ từ việc chuốt một cây viết chì màu xanh đỏ, xem sách báo chuyên đề, đến các hoạt động mất nhiều thời gian hơn như tham gia các cuộc thi vẽ.
tôi còn nhớ lúc 9-10 tuổi ông cho chúng tôi chơi với chiếc máy ảnh của ông, nó trở thành chiếc máy ảnh đầu tiên hai anh em chúng tôi vọc. thời đó không có máy ảnh kỹ thuật số, máy ảnh thông dụng là máy chụp film 35mm, hệ thống đo sáng trong máy ảnh cũng còn đơn giản lắm, mà thật sự là cho dù nó có phức tạp thì lúc đó chắc hẳn hai anh em chúng tôi cũng chả biết. trong ký ức bây giờ tôi chỉ nhớ hình ảnh hai anh em loay hoay với một cái máy ảnh ngồ ngộ, lúc chụp thì phải chỉnh nét và làm sao cho cây kim đo sáng lọt vào giữa vùng từ số 0 đến số 7... thế là bấm máy.
nhiều năm sau khi chúng tôi không còn ở Việt Nam nữa, tình cờ tìm lại chiếc máy ảnh đó trong ký ức, hai anh em quyết định mỗi đứa mua 1 cái làm kỷ niệm. bây giờ khác ngày trước là khi tìm mua lại cái máy ảnh đó thì cũng là cơ hội để tôi tìm đọc về tiểu sử ra đời của cái máy ảnh Olympus PenFT đó.

chiếc Olympus PenFT là hậu thế của dòng Olympus Pen F, dòng Pen F ra đời vào cuối những năm 1963 khi quân đội Mỹ rút khỏi Saigon theo lệnh của tổng thống JFK. có thể nói đây là cái máy ảnh 1/2 frame đầu tiên trên thế giới, nó có kích thước rất nhỏ gọn bằng chiếc Leica RF "Barnack" với ống kính vặn vào thân (screw mount). lợi điểm của máy 1/2 frame là khi gắn cuộn film 24 khung vào thì mình chụp được 48 tấm, số ảnh chụp được gấp đôi số khung film. để đạt được kích thước nhỏ bé, Olympus đã dùng hệ thống gương phản chiếu thay cho hệ thống prism và vì thế view finder của dòng Olympus Pen mờ mờ. chiếc PenFT là model độc nhất của dòng Pen với hệ thống đo sáng, dù rằng rất sơ khai, và cũng vì có hệ thống này mà view finder của PenFT tối nhất trong ba đời họ Olympus Pen.


... còn tiếp ...