"Bống đùa biển khơi
Bống đùa núi đồi
Bống đùa đuổi thôi
Làm chi mà vội
Giọt nắng ban mai
Làm chi mà vội
Em đi bống về
Em về bống đi
Làm chi mà vội
Đừng buồn gió ơi
Đừng buồn gió ơi..."
nhiều năm không xem Hồng Nhung trình diễn thì tôi lại có dịp gặp cô trong đêm nhạc phòng trà ở vùng Vịnh Bắc Mỹ cùng với Quang Dũng. từ bóng tối và làn khói nhẹ cô bước ra và tôi ngỡ ngàng mất dăm phút không tin vào mắt mình. vẫn mong tóc ngắn và răng khểnh của Bống ngày xưa một thời điêu đứng cố nhạc sỹ họ Trịnh. trước mắt tôi bây giờ là một Bống không là Bống không còn răng khểnh không tóc ngắn. từ dạo ấy không nghe Bống nữa.
sớm nay lái xe qua ngọn đồi nhỏ dẫn đến văn phòng tôi bỗng nghe "khu vườn yên tĩnh" với giọng Bống réo rắc "... dzọt sương ... nước dzóc dzách dzóc dzách ... xào xạc ... giọt nước tí tách bên hiên ... trận mưa vừa mới đi qua ... khu vường yên tĩnh ..."
... và nhớ đến răng khểnh tóc ngắn của riêng anh... ngẩn ngơ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét