Thứ Ba, 1 tháng 1, 2008

... Hà Nội, đêm không ngủ ...

1 giờ 30 sáng, Hà Nội yên tĩnh, mát mẻ và dễ chịu, ... tỉnh dậy mắt mở thao láo nghĩ mình là thằng sung sướng nhất ở thời điểm này. trở lại 24 tiếng đồng hồ liền trước đó bị giam lỏng trên máy bay và lê la ở sân bay Taipei để trở về một vùng đất mình thích dù chả ăn nhập gì với mình vì ba tôi người Trung, mẹ người Nam, tôi sinh ra ở Saigon. nhiếp ảnh, nhạc Phú Quang về Hà Nội và nhiều sự tình cờ thú vị khác đưa tôi đến với Hà Nội và 1 nhóm các bạn Bắc vui tính. nhưng thôi chuyện dài dòng mà tôi chẳng muốn viết blog tý nào, có lẻ chỉ cố gắng để lại vài chữ để gia đình và bạn bè biết "hành tung" của mình.
tóm lại tối qua về trong vòng tay bạn bè, ai cũng "chìu chuộng" mình... SƯỚNG!!! chữ "chìu chuộng" ở đây dùng gượng ép 1 tý vì nếu nói là hiếu khách thì nghe chữ khách lại có vẻ xa lạ quá, bạn bè không cho tôi cảm giác là khách.


lần này về Hà Nội lại có thêm bạn mới, có người thì tôi chưa hề liên lạc qua, có người thì tôi đã từng liên lạc trước đây qua các website nhiếp ảnh hay nói chuyện qua mạng. ngoài các bạn "lớn", kỳ này gặp lại Mây và Sao đã gặp 2 năm trước và 2 bạn nhỏ khác là Cún (con nuôi hờ) và Phi An (con anh Kỳ). Mây và Sao lớn nhanh và ngoan, 2 bạn nhỏ mới thì rất dễ thương... nhìn các em mở quà ra lại tiếc là không mang nhiều hơn.
chẳng biết tối qua chợp mắt ngáy có sập lầu chưa vì mũi thì bị nghẹt do hít khói thuốc lá. mũi nghẹt, họng thì kẹt viên Vitamin C uống trước khi ngủ nên tôi cũng không rỏ tối qua hô hấp bằng đường nào. nhắc đến thuốc lá, bạn bè tôi hút thuốc nên lúc về cũng đua đòi mua thuốc lá "3 số" làm quà. biết mình không hút nên tôi đã cẩn thận đi hỏi anh bạn ... cũng không hút thuốc... kết quả là hình như vẫn mua không đúng loại ngon.
vài giờ đầu tiên ở Hà Nội chủ yếu là ăn và uống, mở đầu bằng quán Ngon (ở Hà Nội) và kết thúc với cafe Nhà Thờ. buổi chiều phone cho 1 cô bạn nhiếp ảnh rủ đi ăn tối với nhóm bạn, "... em nghe không rỏ, em đang ở Nhà Thờ...", nghĩ bụng cô bé ngoan đạo quá, rồi cả buổi cứ nghe bạn bè rủ nhau ra Nhà Thờ... ngoan đạo cực kỳ. đến tối thì tôi cũng "đi Nhà Thờ", ngồi nhâm nhi ly cafe rất đắng nghĩ bụng buồn cười quá.
4 giờ sáng Hà Nội vẫn mát và yên tĩnh, tôi vẫn tỉnh như sáo. cái se se mát của Hà Nội làm tôi hy vọng sẽ thấy được những cảm giác khi nghe các ca khúc về Hà Nội vào mùa Thu, dù là bây giờ là mùa Đông ở đây.
cảm giác nằm trong vòng tay bạn bè, nhấp nhấp ly trà ... à không ly chè Bắc thấy ấm cúm.

P.S. nhớ lời Bác Nà Sỏn "nhìn ảnh nói chuyện" nên tuy không chụp ảnh với các bạn đêm đầu tiên ở Hà Nội nhưng tôi cũng post 1 cái ảnh anh Kỳ chụp thử cái lens Canon 24mm F1.4 L mua dùm Trí, anh này người đúng như tên, chụp ảnh lấy nét ngay vào cái áo tôi, còn mặt tôi và con anh thì rơi ngoài vùng nét... HAHAHA chắc mai gặp lại nghe thanh minh đây.

P.S.2 4 giờ 30... mũi nghẹt, nằm ngửa chờ trời sáng, viết thêm có vài chữ mà mở 1 cái blog mới thì vô duyên quá. Sẵn nằm ngửa, tôi nhận ra một điều là trần nhà Việt Nam cao hơn trần nhà ở Mỹ nên thoáng hơn rất nhiều. cảm nhận vài giờ đầu ở Hà Nội là thoải mái, chỉ bực có 1 cái là Thị Nở nhắn tin ra không 1 lời giải thích chỉ bảo "... em không ra nữa ...". mới hôm đầu đã có người giận, ở Việt Nam 22 ngày về lại Mỹ có khi nhiều người ghét hơn thương.
số mình đào hoa cực, mai đi đám cưới Trí, date là 1 cô trẻ nhất đám cưới, xinh nhất đám cưới... đó là Cún HAHAHA trẻ nhất thì không có gì bàn cãi, còn ai nói Cún không xinh thì nói chuyện với Du-Lì-Á mẹ Cún nhé.

P.S.3 5 giờ 30... mũi hết nghẹt, vẫn chờ trời sáng, cứ ráng thêm kiểu này thì cái phần tái bút (PS) có khi dài hơn phần thân bài. mới rón rén đi toilet về, sàn gổ và đá mát lạnh bàn chân, hy vọng tiếng sàn gổ rít khe khẽ không đánh thức ai trong nhà. từ đường cái, tiếng xe cộ đã vọng vào toilet nhưng phòng ngủ thì vẫn yên tỉnh hoàn toàn. kiến trúc căn nhà này lạ, cái hay là tận dụng được các nguồn ánh sáng ban ngày, thật ra nhà kiến trúc sư không hay vậy mới là lạ.
nếu mình cũng về Việt Nam kiếm vợ như một số Vẹt Kêu độc thân thì chắc sung sướng vì các cô độc thân trong đám bạn Hà Nội, cô nào cũng dễ thương, thú vị và xinh. tuy thế, sáng nay đi đám cưới Trí vẫn sẽ tự ủi áo, sẽ tự thắt gút cà vạt... what's wrong with me!?!?! các anh đọc blog này đừng có gửi tin nhắn riêng hỏi vì tôi nói thẳng là tôi dìm hàng nhé HAHAHA

P.S.4 6 giờ 30 sáng... mới gọi phone phá giấc ngủ Thị Nở. đầu dây bên kia nghe ư ử rên "em đang ngủ..." mặc kệ, ai bảo không ra Hà Nội.
những việc cần làm ngay và ước có người làm giúp:
- ủi áo sơ mi
- ủi sơ đồ vest
- chọn cà vạt đi với màu áo
- xóa memory cards
- đi tắm (cái này không cần giúp... à hay là để suy nghĩ lại hahaha)
- chọn lens mang theo, cái này ghét nhất vì đem cái nào cũng sợ "cần thì không có, có thì không cần"
... thôi ngưng không bờ bụi lóc cóc gì nữa ra hưởng thụ Hà Nội buổi sớm thôi ...

Không có nhận xét nào: