hai chữ "xe đò" đối với người Việt Nam, mà đặc biệt là những người đã sống và lớn lên ở Việt Nam trước đây, là 1 khái niệm rất tệ. xe đò Hoàng ở California thì lại khác một tý là các dịch vụ không tệ mà còn có khi lại hơn cả loại xe xuyên bang của các công ty Mỹ như Greyhound. tuy nhiên hôm nay tôi muốn bàn đến một khía cạnh khác, đúng ra là kể về một số mẫu chuyện qua kinh nghiệm đi xe đò Hoàng. nói chung đã là xe công cộng thì mình phải chấp nhận mọi thành phần, lứa tuổi, chủng tộc ... đủ cả. cũng lâu lắm, chắc cũng phải hơn năm năm rồi tôi không đi xe đò vì đi máy bay tiết kiệm được nhiều thời gian hơn nhưng dạo sau này có lúc cần đi gấp thì mua vé máy bay không kịp, thế là lại đi xe đò.
mẫu chuyện một: chuyện xảy ra trên chuyến xe đò đi xuống miền Nam tiểu bang California thăm cháu Ben và gia đình. vẫn như thường lệ tôi ngồi lim dim ngủ để tránh phải xã giao với mọi người xung quanh tránh tự làm mình khó chịu. một lát sau thì mọi người bắt đầu bắt chuyện qua lại xi xầm làm tôi không chợp mắt được. một bà cô kia có vẻ như đã qua Mỹ rất lâu và thôi không về thăm Việt Nam sau một chuyến về thăm không lấy gì làm suông sẻ cho lắm. cũng như đa số các bác tự coi mình là công dân Mỹ thì phong cách phục vụ ở Việt Nam là quá tệ, thức ăn không vệ sinh, chính quyền thế này thế kia v.v... bà ta tự hào nấu ăn ngon lắm và hay nấu ở nhà vì chồng bà ta cũng không thích ra đường ăn. hai vợ chồng đều đã có gia đình trước và có con riêng khi họ cưới nhau cho nên vẫn có những việc rắc rối cỏn con với vợ củ, con riêng. nhìn dáng vẻ đạo mạo, nhẹ nhàng và có phần đạo đức an phận của bà, khó mà có thể đoán là cuộc đời gia đình bà lận đận đến thế. người bắt chuyện với bà ta thì lại là hai mẹ con mới sang định cư ở Mỹ được vài tháng, và qua giọng nói thì họ có vẻ người Hải Phòng dù nghe qua thì chắc mọi người chỉ coi là giọng Bắc. tôi có khá nhiều bạn người Bắc Hà Nội và các tỉnh lân cận nên tập phân biệt các âm thanh của các vùng miền Bắc. trở lại hai mẹ con mới qua thì nước Mỹ còn mới quá nên đa phần cái gì cũng khen là văn minh, cái họ chê thì lại làm cho bản thân tôi rất ngạc nhiên. cậu con trai mới sang còn học Anh Văn chưa vào được đại học nhưng lại nuôi chí buôn xe hơi về Việt Nam vì cái bằng học làm người bán xe học nhanh hơn đi học một nghành nghề nhất định. theo cậu ta thì cậu ta có mối liên hệ và biết cách chuyển xe hơi về Việt Nam rất rẻ... một dẫn chứng là cậu ta giúp bạn đưa quan tài người thân về Việt Nam có ba ngàn đô-la thay vì phải mười lăm hay hai chục ngàn đô-la, cách làm là thông qua hội từ thiện ?!?!?! tôi cứ thắc mắc mãi là cậu ta tính làm ăn đưa xe hơi về Việt Nam mà cách thức thì thông qua hội từ thiện ... là sao? nghe rất phản cảm. nói đến phản cảm thì bà mẹ còn tệ hơn cậu ta nhiều lần. suốt buỗi nói chuyện bà ta cứ nhai đi nhai lại chuyện cậu con trai đi chơi với mẹ mà gặp người ngoài họ cứ hỏi là có phải bồ bịch với nhau. chả hiểu bà ta nghĩ gì hay tôi già quá đâm khó tánh mà tôi thấy cái câu chuyện đó nó chả có gì hay ho để nhai đi nhai lại vào lổ tai hành khách xung quanh.
mẫu chuyện hai: chuyện xảy ra trên chuyến xe đò Hoàng về lại San Jose sau một tuần ở chơi với Ben ở miền Nam tiểu bang California. như thường lệ tôi định tìm một cái ghế trống rúc vào đóng cửa với bên ngoài, nhưng vừa đảo mắt thì thấy có một nhà sư có tuổi ngồi đọc báo và ghế cạnh ông cách một đường đi là ghế trống. bụng bảo dạ là mình nên ngồi gần nhà sư để ông ta có nói những lời triết lý nhà Phật thì bản thân cũng học hỏi cho tâm mình nó bớt sân si một tý, đại loại là theo quan niệm 'gần mực thì đen, gần đèn thì sáng'. hành khách dần dần lấp đầy xe và bác tài chuẩn bị lăn bánh cũng là lúc nhà sư bắt đầu mở đài. đầu tiên ông ta suýt xoa vì một vị sư "bạn thầy" đoạt một cái giải huy chương vàng chụp ảnh hay vẻ tranh gì đó và đưịc lên báo. để chứng minh cho ông hành khách lạ hoắc bên cạnh là mình không nổ thì thầy vung điện thoại di động gọi vị sư kia... không ai trả lời điện thoại. tôi tự nhủ thôi thì vị sư này có tý máu nghệ sỹ chứ cũng không hẳn sân si mấy. nhưng sự bào chữa cho thầy chưa dứt thì giọng thầy từ bên kia vọng sang chửi chế độ, chửi CS làm dân tình ở Việt Nam bị thiên tai hoành hành. chẳng biết thầy có nghe CS họ gọi điện thoại kêu ông trời làm lũ lụt hay không nhưng giọng thầy thì đầy tự tin như đó là sự thật. thế rồi thầy gọi cho một Phật tử cám ơn đã đưa thầy ra bến xe và không quên suýt xoa là ba anh chàng kia mới trúng số gần một triệu đô-la. lúc này tôi cũng bắt đầu bực bực, giá lúc nãy lên xe cứ tìm cô nào xinh xinh ngồi cạnh thì ít ra không phải nghe những lời chối tai thế. có khi ngồi chổ khác thì giờ này mình ngủ được một tý hay là ít ra là cũng có tý yên tịnh trong tâm hồn, mà hối hận nhất vẫn là tôi ngây thơ cứ muốn thầy giúp mình bớt sân si. tưởng đâu cái sân si của thầy ngưng ở đây nhưng từ bên kia hàng ghế giọng thầy vẫn oang oang vọng sang với một đề tài mới. chuyện là ở Mỹ số đông bà con nộp tiền giúp đồng bào ở Việt Nam qua các cơn thiên tai cũng mong người kêu gọi tự tay cầm về để khỏi bị 'nhà nước ăn chận'. thế là có một vị linh mục ở Nam tiểu bang California kêu gọi đồng bào bất kể tín ngưỡng quyên góp và cha bay về để tự tay phân phát. hành động đó của cha âu cũng là theo yêu cầu người gửi thác, thế mà giờ đây từ hàng ghế bên kia nó thành ra hành động dùng tiền quyên góp để đi Việt Nam chơi. thầy còn vui miệng dõng dạc là vị linh mục kia làm thế cho nên nhà tu của cha vừa mới tự nhiên bị bốc cháy. tới lúc này thì ngay một người mà cả gia đình Phật giáo như tôi cũng ứa gan, tôi chỉ chờ thầy sân si thêm một lần nữa thì bước sang cảnh báo thầy là lời thầy nói có khi nó làm cái xe chúc ta đang đi nó bốc cháy. may quá là sau đó thì thầy có vẻ mệt quá nên im hơi tới khi đến xe đến nơi. xe về tới nơi muộn vì mùa lễ, tôi vừa mệt thể xác vừa mệt tâm hồn mà tức nhất vẫn là thấy mình còn ít sân si hơn thầy tu kia, ngồi gần thầy thế mà chả bớt sân si được tý nào.
mẫu chuyện ba: chuyện xảy ra trên chuyến xe trở lại thăm cháu Ben trong mùa lễ Giáng Sinh và Mừng Năm Mới. nói đúng ra là chuyến đi có hai mục đích: một là chơi với Ben và gia đình em trai; hai là chạy trốn những vấn đề lớn trong chuyện tình cảm. rút kinh nghiệm lần trước tôi tìm một hàng ghế trống hai bên để ngồi ngủ một mình cho qua bảy tiếng trên xe đò. đến nữa đường thì xe nghỉ hai mươi phút cho bà con xuống xe thư giản gân cốt và giải quyết những bức xúc rất cá nhân. lúc trở lại ghế ngồi sau khi mua một chai cafe Starbucks pha sẳn, tôi chú ý thấy có một cô gái rất xinh và nhìn quen quen lắm. một anh kia ngồi đối diện hàng ghế cứ tìm cách bắt chuyện mà cô ta cứ lơ đi như là không nghe thấy. nói chung việc này cũng thường thôi, ít ra là thường với tôi vì bản thân tôi ghét kiểu xã giao vớ vẩn. cuối cùng xe cũng tới bến, tôi đứng cạnh cái túi du lịch và ba lô máy ảnh chờ gia đình đến đón. cô gái ban nãy vừa kéo lê hai cái vali to đùng cũng đến đứng kế bên rồi tự nhiên cô ta bắt chuyện và cho biết cô ta cũng chờ gia đình đón. tôi cũng hết mệt vì cuối cùng cũng tới nơi nên vui vẻ trò chuyện với cô gái trước cặp mắt ngạc nhiên của anh chàng lúc nãy lân la làm quen cô gái nọ. cô ta là dược sỹ sống ở Nam tiểu bang California, vừa rồi cô ta có một cuộc phỏng vấn để nhận việc làm với một nhà thương ở quanh vùng tôi sống ở miền Bắc tiểu bang California nên chuyến đi này của cô ta là chuyến về nhà. cuộc trò chuyện vui vẻ, chúng tôi nói về công việc, về cuộc sống ở hai vùng và chúng tôi cùng khoe cháu một tý. cuối cùng người đón chúng tôi cũng tới, chia tay nhau tôi không hề hỏi thông tin liên lạc, thậm chí chúng tôi còn không trao đổi tên họ. có những gặp gở rất dễ thương và ngắn ngủi mà nó mục đích chỉ của nó là làm ta hiểu rỏ rằng ta muốn gì... trong lòng tôi lúc đó vẫn còn vấn vương một tóc ngắn răng khểnh xưa.
với tôi những chuyến xe đò Hoàng luôn là những mẫu chuyện lượm lặt dọc đường thú vị. nó cũng như cuộc sống này mà vui có, buồn có, dễ thương có, bực mình có, v.v... tôi vẫn nhớ đã từng xem trong một cuốn phim tình cảm nào đó rằng "khi yêu một người, ta yêu cả cái tốt và cả cái xấu, khi vui cũng như khi buồn". có lẻ đó là cách mà chúng ta nên yêu cuộc sống này ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét