sáng nay nói chuyện hàn huyên với một cô bạn nhỏ bên Đức về đi cắm trại mình mới chợt nghiệm ra là mình rất vô duyên với cắm trại. năm mười mấy tuổi theo phong trào thiếu nhi phường khóm ở Saigon mình cũng hăm hở đu theo một buổi cắm trại dã ngoại ở vườn Tao Đàn. thường thì khi cắm trại người ta đi xa lắm vào rừng sâu hay vườn quốc gia gì đó cho nó xa ánh sáng đô thị, xa nhà cao tầng, xa còi xe và khói xe. nhưng vì đây là một phong trào cấp phường với kinh phí và nhân lực rất èo uộc nếu không nói là các anh chị phụ trách tự lo và nhờ các gia đình cha mẹ các em thiếu nhi đóng góp. giải thích dông dài cũng chỉ để nói đến là chuyến cắm trại này nằm ở một vị trí ngay trong lòng thành phố chỉ cách nhà mình bằng từ nhà đến trường. sáng hôm đó mười giờ sáng cả một lũ con nít lẽo đẽo đến vườn Tao Đàn rồi thì cũng hì hà hì hục dựng lều chơi các trò chơi thiếu nhi hướng đạo sinh theo hướng dẫn của các anh chị. chiều về kéo theo một trận bão dữ dội rửa sạch đất và cuốn phăng hết các lều trại mới dựng lên buổi sáng. cả lũ con nít phải khép nép trú mưa trong một cái vòm xi măng trong vườn mà chỉ có cái mái còn bốn bề thì gió hú và mưa tạt vào. đến lúc này bụng đói meo, chúng tôi xúm vào quanh ngọn lữa leo lét trước gió và nồi cháo thịt trắng mà chả thấy thịt đâu, chị phụ trách đã hì hục nấu từ sớm lúc cả đám đang chơi đùa. ngụm cháo đầu tiên trôi qua cổ họng cũng là lúc mọi người phát hiện ra là chị phụ trách này ăn chay nên cả nồi cháo to chị chả nêm nếm gì cả... lạt như nước ốc mà phải có vị tanh tanh như nước ốc thì còn đỡ, đằng này nó thể nói là như nước lã. cơn mưa bão hầu như không muốn dứt mà có khi còn nổi lên lớn hơn, mới năm giờ chiều mà nhìn xung quanh cứ như bảy giờ tối mùa Đông. đến năm giờ ba mươi thì từ trong bóng tối ba tôi lẽo đẽo đạp cái xe đạp sườn ngang đến đem hai anh em chúng tôi về nhà trước nhiều cặp mắt ghen tỵ của các bạn thiếu nhi cùng xóm. hai anh em về đến nhà, tắm rữa xong là ba má quấn chúng tôi vào chăn bông dày và kịp ăn bữa cơm tối gia đình nóng sốt với ông bà nội đã chờ hai cháu về từ sớm. thế là xong một chuyến cắm trại đầu đời, từ đó đến mãi bây giờ hầu như không có dịp đi cắm trại nữa.
cũng vì thế bài viết này không có ảnh đính kèm vì sự thật là chưa bao giờ tôi biết cắm trại là gì.
1 nhận xét:
:-)
Đăng nhận xét