Thứ Tư, 10 tháng 2, 2010

sự tự khói buột của con người

11/03/2007

tối hôm qua ăn tối xong đãng trí thế nào lại để quên phone ở nhà hàng, mà lại rời tiệm lúc họ sắp đóng cửa. thế là suốt đoạn đường về nhà cho đến sáng nay đến công ty trong người cứ bồn chồn thế nào, dù là dạo này chả ai gọi. qua "tại nạn" này mình bỗng nhớ đến lần có một thằng điên nào đó mang kéo đi cắt cáp internet làm tê cứng cả một khu vực, và hãng mình đóng cửa nguyên ngày. hay một lần khác thành phố mất điện, thế là tai nạn xảy ra liên tục ở các ngã tư, và tỉ lệ trộm cướp cũng leo thang hôm đó. với sự tiến bộ về khoa học kỹ thuật thời nay, người ta khởi đầu những phát minh, cải tiến để tạo điều kiện cho con người được thoải mái hơn, tiện nghi hơn, sung túc và nhàn hạ hơn. kết quả hình như con người lại vô tình trói mình vào sự tiện nghi đó, tự bỏ tù mình với những lệ thuộc đó.
cũng như mọi ngày ở công ty, hớp ngụm cafe ngẫm nghĩ thấy con người nói chung mà bản thân mình nói riêng rất hay làm những việc cho mục đích tốt tại thời điểm đó, nhưng hậu quả tương lai thì không lường trước được.
một ngày không có phone như mọi ngày.

Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2010

... tài chánh vững chắc ...

tối hôm qua sau bữa cơm tối đãi một người bạn, chúng mình ngồi nhâm nhi phần còn lại của chai rượu đỏ và bánh tiramisu tự tay mình làm. lúc này cũng đã gần hết chai rượu, có thể nói là rượu phát ngôn nhiều hơn lý trí phát ngôn nên cũng phấn khởi lắm. bỗng dưng bạn mình dừng lại chuyển hướng hoàn toàn sang trầm ngâm hỏi "do you consider yourself financially stable? if you loose your job, are you gonna be ok?" (phần dịch "anh có tự coi mình là người có tài chánh vững chắc không? nếu anh mất việc làm, anh có vẫn đứng vững không?"). lúc đó để tránh làm hư không khí đang vui vẻ, mình chỉ trả lời cho qua là sẽ không còn được mua đồ chơi nhiếp ảnh thoải mái như bây giờ nữa. mình biết tại sao lúc đó cô bạn lại hỏi thế. thật sự mình chưa bao giờ suy nghĩ cặn kẽ đến vấn đề này vì hơn mười năm lao đầu vào công việc, suy nghĩ những vấn đề này chỉ làm mình rối rắm thêm. tuy nhiên sáng nay đi làm nghĩ đến câu nói đó nó làm mình băng khoăn, thật ra thế nào là vững, thế nào là đủ. cuộc sống có bao giờ là thật sự đủ không hay người ta luôn luôn nhìn sang thảm cỏ nhà bên và suýt xoa là sao nó xanh đến thế.
tự nhiên miên man vấn đề này lại nhớ tấm ảnh chụp ở San Francisco cho cuộc thi ảnh film street life do VNPhoto tổ chức. nếu lỡ ... thì mình có phải là loại người chịu khuất phục với hoàn cảnh không hay là cũng sẽ cố vẫy vùng vương lên. người ăn xin này là ai mình không biết nhưng trong ảnh mình thấy sự khuất phục, đầu hàng số mạng và thân phận bế tắc của ông ta. sự co ro nép mình vào bức tường đá và nỗi bất lực đến gục đầu trước một cái bóng làm mình cảm thấy rất thương tâm. người đàn ông trong ảnh chắc chỉ sống với hy vọng cho từng ngày, từng giờ chứ chả mong gì tới một tương lai tài chánh vững chắc. nếu cuộc sống mọi người sinh ra đều bình đẳng thì tại sao có người được quyền bàn về "tài chánh vững chắc" và có người lại bị tước đi cái quyền đó.
càng suy nghĩ mình càng nghiệm ra rằng cuộc sống đã khó khăn, được sống thẳng đầu làm người càng khó hơn. nuốt vội một ngụm cafe đen mình vội vã quay lại với công việc hàng ngày ở công ty với những mối lo toan đã trở thành thói quen và những thử thách mới đã là thực tế.

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2010

... phóng viên ...

trước khi vào đề chắc mình cũng giới thiệu qua về tình hình đi lại của dân cư hai miền Nam và Bắc tiểu bang California.
đường hàng không là cách di chuyển nhanh nhất vì nó chỉ mất khoảng một tiếng bay trên không và chút ít thời gian chờ ở sân bay. tuy nhiên mặt trái của nó là những hạn chế về số lượng hành lý mang theo cùng với nhiều thủ tục rầy rà sau vụ nổ bom ngày chín tháng mười một ở Mỹ. ngoài ra thì vé máy bay thông thường mắc hơn các loại giao thông khác và muốn mua rẻ thì lại phải mua từ sớm, có nghĩa là chuyến đi phải được lên kế hoạch từ rất lâu.
đường bộ thì hiện nay có ba cách di chuyển: lái xe riêng, đi xe buýt công cộng Greyhound của người Mỹ và xe đò Hoàng của người Việt Nam. nói chung lái xe nhà thì có hoàn toàn tự do về thời gian và lộ trình, khi đến nơi lại có sẳn xe để đi lại. tuy nhiên không phải ai cũng có điều kiện hay sức khoẻ để lái xe, đôi khi tính ra thì lái xe còn mắc hơn cả đi xe công cộng vì giá xăng ngày càng leo thang ở Mỹ (mà chắc là trên Thế Giới cũng thế). xe công cộng ở Mỹ thì có xe buýt Greyhound nhưng lộ phí cũng tương đối mắc so với xe đò Hoàng và cái chính là bà con Việt Nam đa số không nói tiếng Anh, mà cái tệ nhất là những người vô gia cư ở Mỹ hay đi Greyhound nên vệ sinh rất tệ. xe đò Hoàng thì là một tuyến xe kinh doanh do người Việt làm chủ, đi lên từ lái xe van nhỏ đến nay đã thành nhiều xe buýt có toilet trong xe như Greyhound của người Mỹ. cái mà bà con Việt Nam thích là có đồng hương đi chung để làm một cái chợ nhỏ (trừ phi là ngồi cạnh mình thì kể như hôm đó xui lắm vì mình ngủ hầu như cả chuyến đi), có phục vụ bánh mì hay xôi Việt Nam và giá lộ phí cũng tương đối rẻ nhất.
tiểu bang California cũng đang lên kế hoạch xây một đường xe lữa cao tốc để phục vụ việc nối lại hai miền Nam Bắc. dự án cũng đã lâu nhưng kinh phí thì rất khó khăn vì nền kinh tế èo uột ở cả nước Mỹ cũng như số nợ của tiểu bang California. tuy nhiên theo như câu chuyện mình chứng kiến sau đây thì hình như dự án này đang được vực dậy, hay là vực dậy để giết nó một lần cho gọn gàng, không bao giờ phải nghe lặp lại nữa.

tuần trước mình chọn đi về từ miền Nam tiểu bang California trên xe Đò Hoàng để tránh phải mua vé trước. bốn giờ xe chạy thì từ ba giờ mười lăm con đã đổ ra dành chổ vì loại xe này lớn, ngồi phía đuôi xe thì chắc cả đoạn đường cứ như đi xe ngựa. đứng cạnh mình là một cặp vợ chồng hai cụ già tóc đã muối nhiều hơn tiêu, nhìn rất hiền hậu và có vẻ lơ ngơ vì ít khi đi xe nên ngỡ ngàng sợ sệt lắm. xe chưa tới thì một bà cỡ quá trung niên một tý, nhìn như một bà vú em thấp và phốp pháp tay cắp cái nón lá, nách cặp cái giỏ đi chợ xà vào hai cụ từ sau lưng. sau cơn hoảng hốt thì hai cụ bị hỏi tới tấp. sau đây là cuộc đồi thoại, xin phép cho mình không dùng chữ phỏng vấn để tránh làm nhục các phóng viên thực thụ:
vú em (VE): bác bác xe đò này đi dìa Xăn Hô Dê hả bác
ông bà cụ (OBC): dạ vâng thưa cô
VE: dậy bác bác hay đi xe đò này không bác ?
OBC: thưa cô chúng tôi chỉ đi vài lần
VE: ồ bác dìa Xăn Hô Dê thường à (mình muốn hỏi VE có đi khám tai chưa, nhưng mình im lặng)
OBC: ...
VE: tiểu bang có dự án xây đường xe lữa từ Xăn Hô Dê đến Eo Ây. Khi có xe lữa bác có đi không?
OBC: ... (hai ông bà có vẻ hốt hoảng như sợ bị móc túi vì "phóng viên" vẫn đứng từ sau chồm tới giữa hai ông bà cụ)
VE: cháu là phóng viên báo VB (mình viết tắt và sửa tên báo để tránh đụng chạm một tờ báo của người Việt ở Nam California), cháu đang làm phóng sự
OBC: thưa cô tụi tui ít đi lắm
VE: xe lửa xây xong bác vẫn đi xe đò để ủng hộ người Việt mình à? cho dù xe lửa an toàn hơn à? cám ơn hai bác nhé.
...
"phóng viên" nọ lủi mất cũng nhanh như lúc đột ngột xuất hiện, trong bụng mình chỉ có một câu "why the $#%^&* do they hire such a journalist!!!" và mình chỉ muốn bước tới hỏi thăm chị "phóng viên" kia vài câu... nhưng thôi. lớn lên trong 1 gia đình làm báo chí, mình tự nghĩ mình cũng biết ít nhiều về công việc này. cuộc phỏng vấn làm mình thất vọng vô cùng vì cái gọi là phóng viên cho các báo Việt ở Mỹ ngày nay. thật sự là có rất nhiều em người Việt Nam lớn lên sau này ở đây và có cơ hội học hành nghành báo chí nhưng không hiểu do muốn làm cho các báo nước ngoài hay là vào các báo tiếng Việt thì không được trọng dụng. không hiểu việc các phóng viên kiểu tay ngang này ra làm báo có thật hay đây chỉ là một việc tình cờ. trên xe về mình cứ suy nghĩ, hy vọng là đây chỉ là một người tâm thần không ổn định mơ trở thành phóng viên hay chỉ là một con sâu làm rầu nồi canh.