Thứ Tư, 10 tháng 2, 2010

sự tự khói buột của con người

11/03/2007

tối hôm qua ăn tối xong đãng trí thế nào lại để quên phone ở nhà hàng, mà lại rời tiệm lúc họ sắp đóng cửa. thế là suốt đoạn đường về nhà cho đến sáng nay đến công ty trong người cứ bồn chồn thế nào, dù là dạo này chả ai gọi. qua "tại nạn" này mình bỗng nhớ đến lần có một thằng điên nào đó mang kéo đi cắt cáp internet làm tê cứng cả một khu vực, và hãng mình đóng cửa nguyên ngày. hay một lần khác thành phố mất điện, thế là tai nạn xảy ra liên tục ở các ngã tư, và tỉ lệ trộm cướp cũng leo thang hôm đó. với sự tiến bộ về khoa học kỹ thuật thời nay, người ta khởi đầu những phát minh, cải tiến để tạo điều kiện cho con người được thoải mái hơn, tiện nghi hơn, sung túc và nhàn hạ hơn. kết quả hình như con người lại vô tình trói mình vào sự tiện nghi đó, tự bỏ tù mình với những lệ thuộc đó.
cũng như mọi ngày ở công ty, hớp ngụm cafe ngẫm nghĩ thấy con người nói chung mà bản thân mình nói riêng rất hay làm những việc cho mục đích tốt tại thời điểm đó, nhưng hậu quả tương lai thì không lường trước được.
một ngày không có phone như mọi ngày.

Không có nhận xét nào: