Thứ Hai, 1 tháng 2, 2010

... phóng viên ...

trước khi vào đề chắc mình cũng giới thiệu qua về tình hình đi lại của dân cư hai miền Nam và Bắc tiểu bang California.
đường hàng không là cách di chuyển nhanh nhất vì nó chỉ mất khoảng một tiếng bay trên không và chút ít thời gian chờ ở sân bay. tuy nhiên mặt trái của nó là những hạn chế về số lượng hành lý mang theo cùng với nhiều thủ tục rầy rà sau vụ nổ bom ngày chín tháng mười một ở Mỹ. ngoài ra thì vé máy bay thông thường mắc hơn các loại giao thông khác và muốn mua rẻ thì lại phải mua từ sớm, có nghĩa là chuyến đi phải được lên kế hoạch từ rất lâu.
đường bộ thì hiện nay có ba cách di chuyển: lái xe riêng, đi xe buýt công cộng Greyhound của người Mỹ và xe đò Hoàng của người Việt Nam. nói chung lái xe nhà thì có hoàn toàn tự do về thời gian và lộ trình, khi đến nơi lại có sẳn xe để đi lại. tuy nhiên không phải ai cũng có điều kiện hay sức khoẻ để lái xe, đôi khi tính ra thì lái xe còn mắc hơn cả đi xe công cộng vì giá xăng ngày càng leo thang ở Mỹ (mà chắc là trên Thế Giới cũng thế). xe công cộng ở Mỹ thì có xe buýt Greyhound nhưng lộ phí cũng tương đối mắc so với xe đò Hoàng và cái chính là bà con Việt Nam đa số không nói tiếng Anh, mà cái tệ nhất là những người vô gia cư ở Mỹ hay đi Greyhound nên vệ sinh rất tệ. xe đò Hoàng thì là một tuyến xe kinh doanh do người Việt làm chủ, đi lên từ lái xe van nhỏ đến nay đã thành nhiều xe buýt có toilet trong xe như Greyhound của người Mỹ. cái mà bà con Việt Nam thích là có đồng hương đi chung để làm một cái chợ nhỏ (trừ phi là ngồi cạnh mình thì kể như hôm đó xui lắm vì mình ngủ hầu như cả chuyến đi), có phục vụ bánh mì hay xôi Việt Nam và giá lộ phí cũng tương đối rẻ nhất.
tiểu bang California cũng đang lên kế hoạch xây một đường xe lữa cao tốc để phục vụ việc nối lại hai miền Nam Bắc. dự án cũng đã lâu nhưng kinh phí thì rất khó khăn vì nền kinh tế èo uột ở cả nước Mỹ cũng như số nợ của tiểu bang California. tuy nhiên theo như câu chuyện mình chứng kiến sau đây thì hình như dự án này đang được vực dậy, hay là vực dậy để giết nó một lần cho gọn gàng, không bao giờ phải nghe lặp lại nữa.

tuần trước mình chọn đi về từ miền Nam tiểu bang California trên xe Đò Hoàng để tránh phải mua vé trước. bốn giờ xe chạy thì từ ba giờ mười lăm con đã đổ ra dành chổ vì loại xe này lớn, ngồi phía đuôi xe thì chắc cả đoạn đường cứ như đi xe ngựa. đứng cạnh mình là một cặp vợ chồng hai cụ già tóc đã muối nhiều hơn tiêu, nhìn rất hiền hậu và có vẻ lơ ngơ vì ít khi đi xe nên ngỡ ngàng sợ sệt lắm. xe chưa tới thì một bà cỡ quá trung niên một tý, nhìn như một bà vú em thấp và phốp pháp tay cắp cái nón lá, nách cặp cái giỏ đi chợ xà vào hai cụ từ sau lưng. sau cơn hoảng hốt thì hai cụ bị hỏi tới tấp. sau đây là cuộc đồi thoại, xin phép cho mình không dùng chữ phỏng vấn để tránh làm nhục các phóng viên thực thụ:
vú em (VE): bác bác xe đò này đi dìa Xăn Hô Dê hả bác
ông bà cụ (OBC): dạ vâng thưa cô
VE: dậy bác bác hay đi xe đò này không bác ?
OBC: thưa cô chúng tôi chỉ đi vài lần
VE: ồ bác dìa Xăn Hô Dê thường à (mình muốn hỏi VE có đi khám tai chưa, nhưng mình im lặng)
OBC: ...
VE: tiểu bang có dự án xây đường xe lữa từ Xăn Hô Dê đến Eo Ây. Khi có xe lữa bác có đi không?
OBC: ... (hai ông bà có vẻ hốt hoảng như sợ bị móc túi vì "phóng viên" vẫn đứng từ sau chồm tới giữa hai ông bà cụ)
VE: cháu là phóng viên báo VB (mình viết tắt và sửa tên báo để tránh đụng chạm một tờ báo của người Việt ở Nam California), cháu đang làm phóng sự
OBC: thưa cô tụi tui ít đi lắm
VE: xe lửa xây xong bác vẫn đi xe đò để ủng hộ người Việt mình à? cho dù xe lửa an toàn hơn à? cám ơn hai bác nhé.
...
"phóng viên" nọ lủi mất cũng nhanh như lúc đột ngột xuất hiện, trong bụng mình chỉ có một câu "why the $#%^&* do they hire such a journalist!!!" và mình chỉ muốn bước tới hỏi thăm chị "phóng viên" kia vài câu... nhưng thôi. lớn lên trong 1 gia đình làm báo chí, mình tự nghĩ mình cũng biết ít nhiều về công việc này. cuộc phỏng vấn làm mình thất vọng vô cùng vì cái gọi là phóng viên cho các báo Việt ở Mỹ ngày nay. thật sự là có rất nhiều em người Việt Nam lớn lên sau này ở đây và có cơ hội học hành nghành báo chí nhưng không hiểu do muốn làm cho các báo nước ngoài hay là vào các báo tiếng Việt thì không được trọng dụng. không hiểu việc các phóng viên kiểu tay ngang này ra làm báo có thật hay đây chỉ là một việc tình cờ. trên xe về mình cứ suy nghĩ, hy vọng là đây chỉ là một người tâm thần không ổn định mơ trở thành phóng viên hay chỉ là một con sâu làm rầu nồi canh.

1 nhận xét:

Linh Phan nói...

The Amatuer vi hành..ha..ha..
Anh cũng khó tính thế !!??
That's life Anh !!