... hơn mười bảy năm trời hôm nay lại chờ một người con gái dưới cơn mưa tầm tã như muốn xói mòn đất mà người Nam Kỳ gọi là mưa thúi đất.
ngày xưa cũng trong cơn mưa như thế này sau giờ tan học, tôi để lại một người con gái dưới mái hiên trường trú mưa. còn tôi thì cong lưng đội mưa đạp chiếc xe đạp cũ kỹ hai mươi phút đi, hai mươi phút trở lại để về nhà cầm hai cái áo mưa và cây dù trở lại đón. trở lại mái hiên trường người tôi ướt sũng run cầm cập không còn cảm giác môi mình nữa thì trời quang mây tạnh và ánh nắng mặt trời đã ló qua lớp mây đen lúc nãy. mùi hơi đất tươi sau cơn mưa nồng lên cánh mũi, người con gái thỏ thẻ cảm ơn và chia tay tôi ra về để lại tôi ướt sũng ... với cây dù.sáng sớm nay cũng một trận mưa như thế, tôi đứng chờ một người gần ba mươi phút ngoài bãi đậu xe. trận bão to quá, nước mưa không rút kịp luồn giữa hai bàn chân mang giày thấm lạnh. từng hàng đèn ôtô băng qua nhoè nhoè trong cơn mưa không có dấu hiệu tạnh dần và tôi vẫn chống dù đứng đợi. lúc đầu tôi cũng ngồi đợi trong xe nhưng dần dần các cửa kính đã mờ đi vì hơi thở, tôi mở hé cửa kính cho cơn gió mát lùa vào xua đi làn sương mờ đọng trong xe. ngọn gió luồng qua khe hở cùng với những giọt mưa và mùi thơm của đất làm tôi cảm thấy muốn bước ra ngoài đứng đợi. kết quả là dầm mưa đứng nhớ đến các cơn mưa trong đời và không quên liếc nhìn đồng hồ mỗi năm bảy phút. nhiểu bạn đồng nghiệp co ro lủi nhanh vào bên trong toà nhà của công ty, không quên liếc mắt dò xét xem tại sao có người đứng chống dù dưới cơn mưa. đồng hồ điểm chín giờ năm phút và tôi biết là người ta sẽ không đến hay đã băng qua mà mình vẫn mãi đứng đó suy nghĩ về những cơn mưa và cây dù năm cũ.
mười bảy năm sau vẫn đứng dưới mưa với cây dù ...
1 nhận xét:
Amateur ơi là Amateur.. :-(
Nhưng đó là những khoảng lặng.. trong cuộc đời mình.. để nhớ.. để quên..
Anh... sẽ không còn thiệt thòi như vậy nữa.. until the end of your life.. I can feel it !!!
Đăng nhận xét